Thứ Bảy, 27 tháng 6, 2015

Cứ tưởng thoát được vào làm công ty trung quốc ai ngờ vẫn phải vào. Lại đi học tiếng chán quá ~~"

Chủ Nhật, 31 tháng 5, 2015

Chương 2

Chương 2. “Cạnh” đóng cửa phòng lại trong nhà vẫn tối thui chắc anh lại tăng ca làm việc. Vội vàng bỏ lại cắp táp trên ghế sô pha đi vào phòng bếp, rửa qua tay rồi lấy những thứ vừa mới mua ra dự định sẽ nấu cho anh thêm nồi canh gà. 8h tối Trần Duy Hùng chở về nhà, đập vào mắt anh là hình ảnh cô vợ nhỏ đang bận rộn bưng thức ăn ra. Híp mắt cảm nhận không khí ấm áp này đã bao lâu rồi anh không cảm nhận thứ tình thân này, ấm áp như lùa vào trong tim phổi, đã bao lâu rồi nhỉ? À, là từ ngày đó….. Tim đập mạnh “thịch, thịch” mở to mắt lắc đầu không, đây vốn dĩ đều là giả dối mọi thứ đều là giả, Hùng à những thứ này đều không phải thứ mày cần, thứ mày cần chính là đoạt lấy tất cả những gì mà lão già Nguyễn Mạnh An kia để lại.

Thứ Ba, 12 tháng 5, 2015

TÌNH PHAI

Chương 1

          Trong nhà tang lễ không khí nặng nề, con gái của người đã khuất ôm di ảnh của cha mình ngồi một chỗ. Người đàn ông ngồi cạnh luôn ôm cô an ủi bảo cô đừng buồn nữa.

           Đây là lễ tang của nguyên chủ tịch hội đồng quản trị công ty cổ phần Mạnh An - Nguyễn Mạnh An, một trong những công ty thương mại hàng đầu quốc gia. Mà người ngồi chỗ ngồi của gia chủ là con gái duy nhất và con rể của ông.Tang lễ rất lớn có rất nhiều người tham dự, chủ yếu là người có máu mặt trên thương giới, cũng có người làm trong nhà nước.

          Nhưng cho dù đây có là đám tang của người có máu mặt nhất cả nước đi chăng nữa thì cũng là nơi để người ta tận dụng giao lưu kết thêm nhiều mối làm ăn mà thôi, người đến thật tâm thắp hương cho người đã khuất chẳng có mấy ai.

          “Em nên đi nghỉ đi nơi này có anh là được rồi” Vỗ vỗ bả vai cô dịu dàng nói.

          “Em không sao”

          “Em còn nói không sao mặt em tái nhợt rồi , đừng khóc nữa cha không thích con gái ông khóc nhè đâu” Duy Hùng không đồng ý với cô.

Những bài viết trong blog này là mình tự sáng tác, vì lần đầu viết truyện nên cũng ko được hay, nếu ai ghé qua nơi này thì cho mình chút ý kiến
cũng vì là chuyện mình viết nên mình cũng không nó xuất hiện ở nơi nào khác blog này thk m.n vì đã ghé qua